|
Ghi Lược

“- Hơn ba
mươi
năm
tôi mới có
dịp về hát
với bà con
miền Trung,
tôi thật sự
hạnh phúc v́
t́nh cảm mà
khán giả
dành cho cải
lương, trong
đó có tôi
vẫn thủy
chung, mặn
nồng”.
Đó là lời
đáp từ tấm
ḷng của Cải
lương chi
bảo Bạch
Tuyết trong
suốt chuyến
lưu diễn của
chị vừa qua
tại các tỉnh
miền Trung
Việt Nam.
Với công
chúng cải
lương miền
Trung cái
tên Bạch
Tuyết - xuất
hiện giữa
những miền
đất nắng gió
xa xôi này
th́ quả là
ngoài sự
mong đợi. Và
những vị
khán giả của
miền đất
“eo” gầy nhỏ
này – thay
cho sự nhiệt
t́nh, sôi
động, cởi mở
của khán giả
miền Tây là
sự điềm đạm,
ân cần, trân
trọng của
những con
người vốn
lớn lên từ
vùng đất
nhiều nhọc
nhằn – đă
chào đón Cải
lương chi
bảo bằng
những tràng
pháo
tay
dài, những
cái gật đầu
thán phục.
Họ - hầu hết
các điểm
diễn từ 1000
đến 4000
người đều
ch́m vào
không khí
tán thưởng.
Họ tận mắt
nh́n cô Lựu,
thái hậu
Dương Vân
Nga, nàng
Kiều, cô
Kiều Nguyệt
Nga…trong
thanh âm trữ
t́nh, sang
cả của Lời
ru, Quê
hương,
Thương về cố
đô, Biển nhớ…
Hơn 30 năm,
một thế hệ
người Việt
mới đă lớn
lên từ mảnh
đất nhiều
tang thương
này, kỳ diệu
thay, họ vẫn
cần cù, nhẫn
nại để đắp
bồi vùng eo
biển đầy đặn
thêm, kéo
gần hơn sự
no ấm, đầy
đủ với hai
đầu đất nước
bằng những
đặc khu kinh
tế lẫn tầng
ngầm văn hóa.
“- Tôi muốn
được chia
vui cùng bà
con về những
ǵ mà dăy
đất miền
Trung đang
dần thay da
đổi thịt,
cuộc sống
đang ngày
một bớt khó
khăn hơn mà
càng sung
túc, đầy đủ”.
Thay lời cảm
ơn, những
tràng pháo
tay ấm áp,
nhẹ nhàng
tan vào
không gian
thăm thẳm
của vùng đất
Quy Nhơn,
B́nh Định,
Nha Trang,
Pleiku, Buôn
Ma Thuột…Nghệ
thuật cải
lương không
c̣n chỉ
thuộc về
miền sông
nước Cửu
Long mà cả
hai bên bờ
sông Hàn,
xuôi ra sông
Hương, chảy
về Nhật Lệ…
AM
12/04/2007
|