|
|
Báo Sân khấu Thành phố số 837 ra ngày 26.03.2007 có đăng bài viết của NS Bạch Tuyết về người bạn diễn ăn ư của ḿnh – NSƯT Minh Vương, Sen Hồng xin giới thiệu cùng các bạn.
Senhong Group
01/04/2007 |

NS TS BẠCH TUYẾT
- Luân, bộ con c̣n một bộ đồ này sao hả Luân ?
- Dạ, con c̣n cái quần cụt nữa đó má!
…
Câu trả lời ngây thơ (xen lẫn chút ngây ngô) của Vơ Minh Luân như vết dao
khứa vào trái tim người mẹ, nửa tủi thân, nửa trách cứ, v́ thế cô Lựu đă quầy
quả bước đi “-Má ra chợ kiếm mua cho nó bộ đồ, hai anh em ở nhà…(cô Lựu vừa khóc
vừa nói vừa chạy đi) kiếm chuyện ǵ nói cho vui đi con…”
Cả ngàn đêm, vẫn t́nh huống ấy, vẫn chất giọng ấy, vẫn khung cảnh ấy nhưng hễ
cứ Minh Vương cất tiếng trả lời “cái quần cụt” là khán giả lại bất chợt cười tạo
đà cho bước đi vội vă, quưnh quáng của cô Lựu bất giác làm công chúng mủi ḷng,
rơi nước mắt cho t́nh cảnh oái oăm, khắc nghiệt của mẹ lẫn con. Và tôi, cũng
ngàn suất diễn như thế, quay qua bên này là gương mặt hồn hậu của Kim Anh - Lệ
Thuỷ, quay lại bên kia là nét mặt chân t́nh của Vơ Minh Luân – Minh Vương nhưng
sao lại đủ sức đốt nóng cả sàn diễn, để hơn hai mươi năm qua, thế hệ nghệ sĩ
“2-84” ngày nào vẫn bất khả chiến bại trên sân khấu với Đời cô Lựu.
Minh Vương sinh ra để trở thành một danh ca của SKCL. Nếu một danh ca Thanh
Tuấn đầy nam tính nhưng cũng khá điệu đàng, trau chuốt; danh ca Tuấn Thanh mạnh
mẽ, sảng khoái th́ ở Minh Vương, trong suốt, khỏe khoắn lại hết sức hiền ḥa,
chân t́nh như chính con người của anh. Cái giọng ca vốn dĩ không làm “mếch ḷng”
ai, càng ca càng tạo nên thiện cảm nơi người nghe, cứ khí khái, đàng hoàng, chân
chất. Ít ai biết được rằng, kể cả Minh Vương, có những giây phút trên sàn diễn,
tôi không chỉ là đồng nghiệp mà c̣n “thoát ly” để làm một khán giả của anh. Mới
đây thôi, bên trong hậu trường, anh ngồi hóa trang chăm chút, cẩn trọng và tuyệt
nhiên không đẩy đưa “chuyện bên lề” của bất cứ ai, ngoan ngoăn, hiền từ như một
cậu bé vừa chạm ngơ vào nghệ th́ nay, tràn ngập giữa không gian này, ánh đèn này,
âm thanh này, Minh Vương như trỗi dậy sức sống tuyệt vời. Anh ca, anh diễn, ngay
cả cái cách anh quăng bắt cùng bạn diễn cũng sôi động một cách khá hiền lành và
tử tế. Từng ca từ được anh đong đầy theo từng giai điệu, bài bản, rành rọt, chân
phương, cũng có khi dàn trải, phóng khoáng để rồi trả về sự ngọt ngào, uyển
chuyển, trữ t́nh đúng như bản chất loại h́nh của nghệ thuật ca kịch cải lương.
Có
lẽ, v́ khả năng thiên bẩm về Ca đă gần như lấn át kỹ năng về Diễn trong Minh
Vương nên đôi khi người xem đă “bỏ quên” những khoảng lặng nghệ thuật mà chỉ
những tài năng thật sự như Minh Vương mới có thể hội tụ dù rất đỗi hồn nhiên,
như thể “bản năng”. Có những nét diễn khỏa khoắn, chân phương như Tùng (trong
Nửa đời hương phấn); có những cách diễn dí dỏm và sâu sắc như chú Tư (trong
Nguyệt
khuyết); có những lối diễn động trong tĩnh như Vơ Minh Luân (trong Đời cô
Lựu). Chỉ một câu với vài chữ: “-Ba con ḱa má!”, vừa hạnh phúc, vừa tội nghiệp,
anh đẩy tôi quay sang chuẩn bị xúc cảm cho trường đoạn tái ngộ với Vơ Minh Thành.
Ngoài này, tôi và bạn diễn tha hồ ca diễn với vợ chồng cô Lựu bởi trong kia đă
có một Vơ Minh Luân – Minh Vương làm bệ đỡ ấy là khi nghệ thuật đă đạt đến sự Vô
Ngôn (không lời) ở một tài năng sân khấu (cực ḱ khác với điện ảnh).
Dù không thể và cũng không cần thiết phải cân đo sự yêu ghét của nhân gian
nhưng tôi vẫn tin rằng người yêu, thích và quư trọng Minh Vương chắc hẳn sẽ
thuộc về số đông. Bằng chứng là chỉ mỗi mái tóc của anh thôi, cũng có người
không…chịu cho lắm. Đă có lúc v́ nhân vật đ̣i hỏi, tôi đề nghị anh thay đổi một
chút “cái vóc” quen thuộc này nhưng rơ ràng, mọi người đều chấp nhận và yêu luôn
“mái tóc” cực ḱ Minh Vương ấy! Càng về sau, tôi càng có điều kiện, có cơ hội
cảm nhận được phần nào cái tính khí rất hợp “lư lẽ Minh Vương” khi cùng anh đóng
“Nguyệt khuyết”. Nhân vật chú Tư đă được chăm chút từ mái tóc chải lên cao lộ
cái trán rộng răi thông minh, trang phục, điệu bộ, cho đến cách ca…
Rồi những “câu chuyện” về anh nối dài từ mặt báo đến “hậu trường” với miệng
lưỡi thế gian, nhưng tuyệt nhiên, tôi không nghe, không thấy và không đọc được
bất cứ một lời thanh minh nào. Bất giác, lại “thoát ly” chính sự mạnh mẽ, cứng
cỏi để cảm thấy “xót” cho chính người nghệ sĩ. C̣n lại một chút góc khuất của cả
cuộc đời vốn luôn bày biện giữa ánh sáng và hàng triệu ánh mắt dơi theo nhưng
đôi khi vẫn khó khăn, nhọc nhằn biết mấy. Măi gần đây, tôi có đọc thấy anh buột
miệng thổ lộ về những “phiên toà” trong cuộc đời anh: 1 phiên ṭa anh chia tay
người bạn đời để ra đi với duy nhất bộ áo quần đang mặc trên người bởi của cải
bao nhiêu đi hát mà có anh gửi lại để lo cho con cái và trả nghĩa vợ chồng; 1
phiên ṭa anh phải đối diện với người khán giả ái mộ tài năng của anh và đối đầu
với những ánh mắt và lời nói khắc nghiệt nhưng chính anh luôn giữ lại cho ḿnh
cái suy nghĩ, biết nói sao giờ khi người ta đang lâm vào cảnh khốn khó; 1 phiên
toà anh lưa chọn dứt khoát để được ở lại Việt Nam v́ anh không thể rời xa mảnh
đất này với ḍng máu cải lương đă lan chảy và cưu mang từng hơi thở, sự sống cho
anh.
Không cần bất cứ vị luật sư nào nhưng chính cách nghĩ, cách sống hồn nhiên,
chân t́nh của một tài năng sân khấu như Minh Vương là “lời bào chữa” sống động
và chính xác nhất cho tư cách của chính anh. Và chỉ có khán giả yêu anh yêu
giọng ca vai diễn của anh đă trở thành vị thẩm phán công minh và sáng suốt nhất
đă trả về cho anh sự tự do, tự tại ở anh như hôm nay. Mọi danh hiệu, danh xưng
của chàng Khôi nguyên vọng cổ này đă đến, đang đến tức cũng có nghĩa là sẽ ra đi,
duy chỉ có t́nh yêu nơi công chúng là ở lại muôn đời với anh NSƯT Minh Vương.
Xem Video Nguyệt Khuyết
Nghe Đời Cô Lựu
|