![]() |
|||||
![]() |
![]() |
||||
| |||||
Trước giờ máy bay tôi cất cánh
th́ máy bay của nhà tôi cũng vừa đáp xuống,
ông nhắn tin:"Ḿnh nhớ
hôn con dùm ba". Và như thể cho tôi yên ḷng, ông lại nhắn tiếp:"Ḿnh kiếm
cho ba cái hộp quẹt hiệu…Zippo". Tôi bật cười khi h́nh dung hai ông bà lăo
hí hoáy với tṛ “ sành điệu” của bọn trẻ - nhắn tin bằng điện thoại.
Động cơ rít lên, ngón tay tôi phản xạ theo kiểu…bật hộp quẹt, một cách để tự nhắc nhở ḿnh. Chợt một giây ăn năn: đă bao nhiêu lần tôi được nhận những món quà sau những chuyến đi xa của nhà tôi. Kể cả con trai tôi, sinh nhật lần thứ 42 của tôi, cả hai mẹ con đang ở Thụy Sĩ - cũng là năm đầu tiên thằng bé 12 tuổi rời xa ṿng tay gia đ́nh, nó lùng sục đâu khệ nệ ôm về khách sạn một chiếc đồng hồ dài hơn người nó, bảo:"Con tặng mẹ để ngủ đúng giờ, đừng thức khuya quá không tốt!" Chiếc đồng hồ vừa tṛn 20 tuổi ấy đă mấy lần xin…nghỉ hưu nhưng là bảo vật duy nhất đi cùng tôi qua bao sóng gió thăng trầm cho tới tận giờ này.
Đời đi hát
chuyện dong ruổi
là thường t́nh. Lại nữa, sau những vai diễn khóc cười với thế nhân nên lắm
lúc ră rời, vô định chỉ muốn gieo ḿnh xuống chiếc giường, ch́m ngập trong
sự chăm sóc, nâng niu của chồng và con. Để đến khi hai người đàn ông yêu
thương nhất trong đời tôi rời khỏi ṿng tay ḿnh th́ tôi mới tự hỏi: vậy ai
đă từng chăm sóc họ - nếu cả tôi cũng đă v́ nhũng đặc thù nghề nghiệp mà giả
bộ thảng quên !
Có lẽ cái lối suy nghĩ không c̣n…trẻ nói trên đă khiến tôi vừa hăng hái vừa khoan khoái lao đi t́m kiếm món quà xinh xắn cho chồng, đó là một showroom của Zippo ở ngay tại Los Angeles, thuộc bang California. Kết quả là tôi hớn hở mang về Việt Nam bộ sưu tập Zippo mới nhất với 6 chiếc. “ Ông già tía” ngắm nghía trong thú vui sưu tầm hộp quẹt, gật gù:"Ai bảo cưng chồng th́ không chịu, đ̣i…uưnh người ta, vậy mà…!"
*
Bay ra Hà Nội dựng vở Trần Nhân Tông cho Nhà hát Cải lương Việt Nam. 10 năm rồi kể từ ngày tôi diễn Hoàng hậu của hai vua cũng trên sàn diễn “ bao cấp” này, vẫn y nguyên bục bệ và dây chuyền công việc. Sự y nguyên khiến nó càng trở nên…khác lạ so với bề mặt đang diễn ra từng ngày. Ở đó, vị thế của những ngôi sao tầm vóc không được quyền “ độc tôn” như ở trong Nam ( như bất cứ nơi nào trong thế giới công nghệ tiêu khiển). Có vẻ như tinh thần làm việc “ ḿnh v́ mọi người” đă phát huy sức mạnh…lệch nên khiến một tài năng như NSƯT Xuân Vinh, cũng là một người chịu trách nhiệm về chuyên môn của Nhà hát lại hằng suất tập tôi thấy anh lao ḿnh vào những công việc của một…hậu đài.
Tập ngày tập đêm, ngày rời
Hà Nội để về nhà, nghỉ được vài hôm lại bay đi tiếp, gói gém chút yên tâm để
đi tiếp khi vở cũng đă thành h́nh hài, sắc vóc. Nhưng khi chân vừa đặt xuống
sân bay Los Angeles cũng là lúc nhận được tin, Trần Nhân Tông chưa
được diễn v́ một vài lư do, mà trong ấy tại vở không có cốt truyện, không có
xung đột kịch ǵ đấy. Tôi nghe ḷng ḿnh nhoi nhói, thương cho ng̣i bút luôn
thao thức đi t́m cái mới trong phong cách thể hiện mà vẫn bền ḷng chặt dạ
với triết học – văn hóa – nghệ thuật dân tộc ở Lê Duy Hạnh nhưng rồi lại
thầm “ trách” ông
. Phải chi ông cứ phẹt bút vào cuộc đời của người anh hùng
– thiền sư sáng lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử Trần Nhân Tông một vài sự
kiện éo le, lắt léo có khi số phận kịch bản của ông lại bớt…cảnh éo le hơn.
Tôi đi vào trường cao đẳng Sân khấu – Điện ảnh, những gương mặt tinh ,khôi, non nớt của cải lương đang chờ tôi trong Lớp tập huấn diễn viên trẻ như xua tan mùi khói súng nghẹt thở ở đâu đó. Không khí học và hành sôi nổi, trưa lắm lúc không nghỉ, suốt từ sáng đến chiều. Có lúc, đang tập, mưa kéo đến, gió đánh thốc, những Lư Chiêu Hoàng, Kiều Nguyệt Nga, Ngọc Hân đều…tơi tả. Tôi chợt nghe một chuyên viên của Cục nghệ thuật – biểu diễn ghé thăm lớp bảo các bạn đi nhận tiền bồi dưỡng của Cục, hai mươi ngàn đồng cho một ngày. Tôi cay mắt khi nh́n Ngọc Trinh đang nhoài người dưới đất mà vẫn ca lảnh lót. Nhưng cái nội lực toát ra từ năng lượng thanh xuân của tuổi trẻ sẽ nuôi dưỡng được bao lâu khi người ta vẫn “ bảo tồn” cái kiểu “ cấp dưỡng” kéo dài 1 tháng tập huấn với 20.000 đồng/ ngày cho một thế hệ diễn viên trẻ.
*
Một ngàn năm trăm con người
phủ kín không gian nhà hát. Tất cả đều chuẩn bị sẳn sàng cho giờ G – khi
Tự t́nh quê hương 3 chuẩn bị khai cuộc. Âm nhạc trỗi lên, 7 chàng trai
vốn lớn lên trên đất Mỹ, đều đang là ca sĩ thính pḥng, nhạc trẻ…
khoát lên
ḿnh nào trang phục vơ tướng của Hùng Vương, Trần Hưng Đạo, Lư Thường Kiệt,
Lê Hoàn hay phục trang của Nguyễn Trăi, Trần Nhân Tông, tất cả đồng ca bài
Ḍng máu Lạc Hồng.
Cả hội trường rào lên tiếng vỗ tay. Tôi như muốn vỡ ḷng ḿnh. Các chuyên viên kỹ thuật của nhà hát, đa phần là người Mỹ da trắng đều ra dấu hiệu Number One. Tôi hả hê như một đứa trẻ con: quư vị hăy làm tốt nhất cho đêm cải lương Việt Nam của chúng tôi đấy nhé !
Chương tŕnh dài hơn 4 tiếng, không break time ( giải lao). Trước ngày diễn, các vị mạnh thường quân, trong đó có vợ chồng nhà triệu phú ngươi Việt ở Mỹ ủng hộ chương tŕnh bằng cách cho in và phát tặng 1500 đĩa CD Phật Giáo với Dân tộc do tôi chuyển thể Cải lương từ tác phẩm cùng tên của Ḥa thượng Thích Thanh Từ và một vị khác trong ngành bưu chính viễn thông Cali đă tặng mỗi khán giả đêm Tự t́nh quê hương 15 phút gọi miễn phí về Việt Nam. Mỗi người sẽ đăng kư tên và số điện thoại cần gọi. “ Gọi về nhà”, ba chữ ấy thôi khiến tôi nao ḷng. Rồi những mă số nào là 08 ( TP Hồ Chí Minh), 054 ( Huế), 0781 ( Bạc Liêu)…hiện lên dày đặc. H́nh như, một ngàn năm trăm con người ngồi đây đêm nay như thể đang một chuyến đi xa nhà. Và họ phải gọi về cho cha mẹ, anh chị em hay cô bác cậu d́…Hay thậm chí nhà hàng xóm cũng được chỉ để biết cơn băo Durian đă làm tang thương cả miền Nam như thế nào, để sáng mai ra, tức tốc gửi tiền về quê nhà.
Con trai tôi bận công việc ở New York không có mặt ở Cali xem mẹ diễn nhưng đă gọi điện hỏi: - Mẹ xem nhà của mấy bà Tư, bà Sáu, Vú Mười ( những người giúp việc, những người thân hồi con trai tôi c̣n ở nhà) có sao không, miền Nam chắc chưa quen có băo nên chắc là bị nặng lắm hả mẹ ?
Quang Thành – ca sĩ và cũng là cộng sự của tôi – vừa rời Việt Nam được 5 năm, trước giờ 2 chị em ra biểu diễn bỗng nói nhỏ: - Ở Bến Tre, Bà Rịa nghe nói bị nặng lắm. Má em sáng nay đi cứu trợ rồi. Chị hát suất này xong chắc kịp về bên nhà hát cứu trợ luôn đó !
Báo chí “ bên kia” hối hả đăng lại thông tin băo lụt của báo chí “ bên này”, chữ nghĩa đôi khi c̣n xộc xệch nhưng tấm ḷng hướng về quê nhà đang chịu mất mát, tang thương th́ cứ trĩu nặng. Tôi rời phi trường Los để về lại Tân Sơn Nhất – cái chuyến đi thứ 7 trong năm “ thiên mă” này sao đầy những hạnh phúc ưu tư, ray rứt.
***
Vừa về tới nhà, tôi gọi cho
má Bảy Phùng Há. Câu đầu tiên, bà già 98 tuổi nói: “- Đi hoài heng, không
lên thăm tui. Má nói chơi thôi, gọi điện tới nhà nghe báo con đi rồi, c̣n có
sức mà đi, mà giúp cho ngựi cho nghề là má mừng. Thôi, để chiều má nói ông
bầu Xuân chở má qua con chơi”.

Bàn chân của người 98 tuổi lẫm đẫm như em bé. Bà đến, hai thầy tṛ lại nói về nghề, bà thị phạm Lữ Bố hư Điêu Thuyền, Sân khấu về khuya…Cả một đời ca cầm làm khuynh nước khuynh thành bao khán giả tri âm, những ngày về chiều, bàn chân bà thong dong đi về phía tiếng chuông chùa.
Thoại Mỹ gọi tôi nửa đêm, báo suất hát cho người nghèo ở Cần Thơ, Sóc Trăng. Lại cặm cụi xếp nào áo măo, cân đai vào vali. Hoàng thái hậu Dương Vân Nga lại “ vi hành” cùng những bà con lam lũ. Đường về miền Tây những ngày cuối năm ngược xuôi ngược xuôi, ngang qua những “ cánh đồng bất tận”, chợt đau đáu phận người trong tâm hồn và bút lực của cô nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Đêm hát ấy, đúng vào dịp lễ Giáng sinh, Hội bảo trợ bệnh nhân nghèo Cần Thơ nhận được hơn 15 tỷ đồng. Một giọt nước mắt nồng ấm – dành cho tôi ngay trong ngày sinh nhật đáng nhớ của ḿnh và cho những người nghèo đang được đồng bào đùm bọc.
Cứ thế, cuộc đời tôi – cũng như bạn – dài theo những chuyến đi. Click chuột, tôi “ say hello” với những người trong “ room” để biết thêm về những vùng đất mới, tập quán lạ. Cũng có khi chỉ một bước chân qua nhà hàng xóm để chào nhau một tiếng bởi “ bán bà con xa, ” cũng không bằng…Thương sao bàn chân trên hành tŕnh mưa dầu nắng dải, lấp biển dời non, có cả đôi chân lầm lũi trong đêm đi t́m một vài đồng bạc lẻ từ thân xác lầy lụa phố phường, nhưng đôi khi, đó là sự sống có thật của đời người.
Và từng bước chân nhỏ nhoi ấy đă theo nhau, đă cùng tôi thu ngắn chặng đường hơn ba mươi năm qua đi tới một điểm son, đi tới một ngày lịch sử - Việt Nam trở thành thành viên thứ 150 của WTO. Chẳng phải đó là đôi hài bảy dặm từ khối óc, con tim và bàn chân của tôi, của bạn và của những con người mang tên Việt Nam đang đi khắp mọi miền, muôn nẻo.
Bạch Tuyết
Báo phụ nữ Xuân 2007