Trên báo Thể Thao & Văn Hoá tuần rồi có đăng bài viết "Cải lương không c̣n “say mê” t́m khán giả?" của tác giả Văn Bảy ghi nhận ư kiến của các nghệ sĩ Cải lương nổi tiếng gồm NS Bạch Tuyết, NS Hùng Minh và NS Kim Tử Long về t́nh h́nh cải lương hiện nay. Sen Hồng chuyển đến các bạn nội dung bài báo.

Senhong Group.
12/09/2008

Về đời sống của ngành và nghệ sĩ cải lương hiện nay - dư luận và cả những nhà chuyên môn có nhiều ư kiến rất khác nhau. Có ư kiến nói cải lương đang quay lưng lại khán giả; có ư kiến nói ngược lại; cũng có ư kiến nói cải lương đang giẫy chết; hoặc đang đang loay hoay t́m hướng mới… Năm nay, giỗ tổ ngành sân khấu  khá lạc quan, các tụ điểm cải lương cũng mở tiệc linh đ́nh không kém bên kịch nói. Tuy nhiên, về vấn đề nội tại của cải lương, cách hay nhất là hăy lắng nghe chính những người trong cuộc phát biểu.

NSƯT - TS Bạch Tuyết: "Khán giả vẫn say mê cải lương"

Tôi cho rằng cải lương hiện nay vẫn vậy, không thịnh và cũng chẳng suy, chỉ có điều thời đại đă khác nên cách thức tồn tại và hoạt động của nó cũng phải khác. Nếu thập niên 60 khán giả tự t́m đến sân khấu, th́ ngày nay sân khấu phải biết cách t́m đến khán giả.

Mà đâu riêng ǵ cải lương, trong kỷ nguyên toàn cầu hiện nay, mọi sự đă thay đổi, chỉ bằng một cái nhấp chuột, người ta đă có thể chọn lựa rất nhiều lĩnh vực được bày sẵn ra trước mắt. Tôi cho rằng đă đến lúc cải lương cũng phải biết đi vào trong ḍng chảy của thị trường, thay đổi cách tiếp thị và nâng cao tính chuyên nghiệp.

Nếu phân tích rơ hơn, trước năm 1975, cải lương ở miền Nam thường được phát vào tối thứ 7 trên tivi. Những vở phát sóng luôn được chọn lựa nghiêm ngặt từ thực tế biểu diễn, vở nào thực sự ăn khách, thực sự có chất lượng th́ mới được ghi h́nh và cho phát sóng.

Khán giả luân phiên đến rạp và xem truyền h́nh, lúc ấy có khoảng 10 ngàn lượt người như thế. C̣n ngày nay, cả nước có hơn một trăm kênh truyền h́nh, rồi băng đĩa, karaoke, máy số, di động, Internet, và cả hàng ngàn CLB đờn ca tài tử… đều có vọng cổ, cải lương, nên khán giả bị chia nhỏ ra là cũng có cái lư.

Nhiều chị em nội trợ mê cải lương nhưng do điều kiện gia đ́nh không đến rạp xem được, vẫn có thể ngồi nhà với tivi và đầu đĩa là cải lương đă hiện ra.

Khủng hoảng có chăng là ở chính nội tại của cải lương. Có thể những kịch bản mới chưa thay thế được những kịch bản kinh điển, nghệ sĩ trẻ th́ chưa đủ thành danh để thu hút khán giả, và các nhà đài, các hăng băng đĩa th́ quá vội vàng trong việc ghi h́nh, trong khi vở diễn ấy chưa được làm nhuần nhuyễn, chưa qua cọ xát thực tế…

Đó là chưa nói cả trăm năm qua chúng ta cũng chỉ có mỗi rạp Hưng Đạo là có thể đáp ứng được yêu cầu của nghệ thuật cải lương, mà ngày nay th́ rạp này đă quá lạc hậu và nhếch nhác, không đủ kỹ thuật hiện đại để đáp ứng như cầu ngày một cao cấp của khán giả.

Cho nên có thể khẳng định rằng khán giả vẫn say mê cải lương, nhưng cải lương th́ dường như không c̣n “say mê” khán giả như trước. Cứ để ư mà xem, cứ chương tŕnh vọng cổ, cải lương nào được đầu tư bài bản 1 chút th́ rạp thường cháy vé. C̣n tổ chức không ra ǵ, khán giả sẽ thưa thớt.

* NSƯT Hùng Minh: "Các vở mới làm c̣n hơi vội"

Trong lúc này cải lương chánh tông hơi yếu, mỗi tháng chỉ diễn được 1-2 suất. Những vở cũ đă định h́nh, mỗi lần chạy đều có khán giả đến rạp, nhưng chẳng lẽ cứ bài cũ làm tới, phải có cái ǵ mới chứ.

Nhưng theo tôi th́ các vở mới làm c̣n hơi vội, chưa nghiên cứu kỹ bài bản, lớp lang nên chưa kích thích được nghệ sĩ biểu diễn, và đương nhiên khó hấp dẫn được khán giả. Việc phân vai không c̣n kiểu đo ni đóng giày như trước, mà gặp ai thấy hợp hợp (hay quen biết) là giao, như kiểu cầu thủ bị ép ra sân, không đúng vị trí, làm sao đá tốt.

Đồng thời, cũng do áp lực thời thị trường nên trong cung cách làm việc có nhiều vội vă, cập rập, chưa đầu tư tốt cả trong vĩ mô và vi mô.

Cải lương là loại h́nh nghệ thuật của dân tộc, nhà nước phải có chiến lược bảo tồn và phát triển, nhưng hiện nay th́ vẫn c̣n trong t́nh trạng “đem con bỏ chợ”. Nhiều đoàn bị phân ră, nhiều nhà hát không c̣n chỗ cho cải lương, và nhiều nghệ sĩ th́ chuyển sang ca nhạc, diễn kịch, diễn tấu hài.

Như bản thân tôi th́ cái t́nh với cải lương vẫn mặn mà, sâu nặng, ai mời là đi ngay, chẳng quản ngại khó khăn. Vậy mà vừa rồi tôi cũng hào hứng đi diễn kịch để nuôi giữ đam mê, chờ thời. Những người như thế hệ chúng tôi mà c̣n phải nằm chờ thời, th́ những thế hệ diễn viên trẻ, mới ra ḷ, họ phải làm sao, thật khó để trả lời.

NSƯT Kim Tử Long: "Lớp nghệ sĩ trẻ gần như hết cơ hội!"

Theo tôi, mỗi người có một số phận riêng, cuộc đời của người nghệ sĩ cũng thế, mỗi người mỗi con đường, không phải cứ đi là đến thành công, mà cũng có những con đường dẫn đến thất bại.

Có những nghệ sĩ sống thực sự với nghề, sân khấu đă nuôi sống họ; có những nghệ sĩ sống lay lắt, chúng ta cần truyền cảm hứng để họ tiếp tục theo nghề; có những người chỉ lănh một hai trăm ngàn cho một suất diễn, kiếm những việc làm thêm là điều tất nhiên…

Hiện nay tôi vẫn đi hát đều đều cho cái đài phát thanh, truyền h́nh, các tụ điểm, nhưng cải lương chính thống, hát theo vở th́ chỉ có 1-2 suất mỗi tháng. Điều này nghe có vẻ vô lư, nhưng nói cho cùng th́ thành phố hiện nay chỉ c̣n mỗi rạp Hưng Đạo là có thể đáp ứng được các nhu cầu cơ bản của cải lương.

Chỉ có một rạp, cơ hội sẽ chia đều, chia nhỏ cho các lớp nghệ sĩ đi trước, lớp trẻ đi sau th́ gần như hết cơ hội, phải chịu sự thiệt tḥi. Không có sự kế thừa, cải lương sẽ già nua và bảo thủ, mà phần thiệt tḥi nhiều nhất là khán giả.

Một khi khán giả quay lưng th́ cải lương sẽ long đong. Nếu chúng ta làm lơ, chúng ta sẽ góp phần đưa cải lương vào dĩ văng, dù nó không chết đi, nhưng nó không c̣n nhiều cơ hội để bén rễ vào đời sống.

Tuy nhiên tôi tin rằng, khi đất nước phát triển, khi chấp nhận ḥa nhập với thế giới, bản sắc riêng là điều quan trọng, nhà nước sẽ có nhiều kế hoạch cụ thể hơn, để cải lương có thể tiếp tục phát triển.

Theo Văn Bảy
Thể Thao & Văn Hoá
09/2008

(Photos & Source: TinTucOnline)


Diễn kịch một ḿnh
T́nh Ca Quán Âm
Cuộc Hội Ngộ Văn Hóa
Đại Nhạc Hội
Hành hương đất Thái
Từ Giải Thanh Tâm đến Giải Trần Hữu Trang
Hành Hương Ấn Độ
Thành Hội - Ái Như : Nghệ Thuật vươn tới cái đẹp
Nhật Kư Trường ca kinh Kim Cương
Đêm Hội Ngộ Các Sao
Tôi nh́n đời ḿnh theo biểu đồ h́nh SIN
 Đă "Sinh" phải "Dưỡng
Album Ảnh Cuộc Thi Tài Năng Trẻ Sân Khấu
Đọc báo dùm bạn
Hội nhập và Phát triển
Nối ṿng tay lớn
Vở Cải Lương Đức Phật Thích Ca
Đêm Cội Nguồn Việt
Cội Nguồn Văn Hóa Phương Nam ( Xem Báo Thể thao văn hóa , Xem Báo Người Lao Động )
Cội nguồn trong ta
Behind the scenes: Cội Nguồn Việt
Nhận diện Cải Lương ...
Sân khấu Cải Lương đă có bước đột phá
Poster Cội Nguồn Việt
Kết thúc giải Trần Hữu Trang lần x - 2007
Ṿng chung kết giải Trần Hữu Trang
Tiếp Thị Nghệ Thuật
Bông Hồng Dâng Tặng Mẹ
Mùa Vu Lan 2007
Tôi đi làm chánh chủ khảo
Phải yêu nghề và có đại đức làm nghề
Sức sống một thế hệ
"Đăi cát" được hai "thỏi vàng" là thành công
Từ giải Thanh Tâm đến giải THT
Canada Ngày Vu Lan
Mẹ và Quê Hương
Thăm Thiền Viện - Cali 2007
Giải Trần Hữu Trang
Chật Vật Niềm Tin
Từ Phạm Thiên Thư đến Bạch Tuyết
Đưa giáo lư nhà phật đến gần với Cải Lương
Chat với tân kỷ lục gia
Từ Cải Lương Chi Báo đến kỷ lục gia
Bạch Tuyết & Những Người Bạn
Vở Cải Lương : Dốc Đời
Giải Trần Hữu Trang lần thứ 10/2007
Đức Thịnh: Tuổi trẻ tài năng
Nguyễn Chánh Tín - duyên nợ với Điện Ảnh
Hữu Châu: nghệ thuật  Mang Lại Sự "Yên Dân"
Hội ngộ kỷ lục gia Việt Nam
Lưu Phước Sang
SOẠN GIẢ VIỄN CHÂU – ÔNG VUA VỌNG CỔ
Hội ngộ kỷ lục gia Việt Nam
Đức Phật Thích Ca
NSUT - TS Bạch Tuyết : Trường ca Kinh Pháp Cú
Đức Phật Thích Ca
Ấm Áp T́nh Nghệ Sĩ
Hạnh phúc của những người gieo hạt
Hương Ngọc Lan trong đêm
Minh Vương : Khi T́nh Yêu Ở Lại
Lẽ nào tôi đứng ngoài cuộc
High Tech & Right Touch
Tập Tuồng Đêm Tơ Vàng
Thương về miền Trung
Hơn ba mươi năm trở về miền Trung
Có một "Sức sống mới" Bạch Tuyết
Đau đáu phận nàng Kiều
Hát Với Bà Con
NS Bạch Tuyết: Thăm Đảo lư Sơn
NS Bạch Tuyết : Sắc Màu Tươi Trẻ
Xuân Hương - 'người thích đùa'
NS Bạch Tuyết : Sắc Màu Tươi Trẻ
Mẹ - Con và những ngày Tết
Liveshow NS Thanh Sang
Trở về Kiên Giang

 
Cải Lương Chi Bảo Bạch Tuyết
Cải Lương Chi Bảo Bạch Tuyết