|
Báo Sân khấu số 919 chuyên mục Nghệ Sĩ và Công Chúng có đăng bài viết của bạn Nguyễn Thu Hà về NS Bạch Tuyết. Sen Hồng chuyển đến bạn nội dung của bài viết trên.
Senhong Group
04/11/2008


Thuở nhỏ em sống với nội - nội rất thích nghe và xem ca cổ, cải lương trong radio, tivi. Phải chăng v́ lẽ đó mà em phần nào ảnh hương. Bà gốc người Hoa, ông người Việt, những đêm trời mưa bà thường kể chuyện xưa thể theo thơ, vần điệu nghe rất hay như chuyện: Lâm Sanh Xuân Nương, Thoại Khanh Châu Tuấn. C̣n em th́ đọc sự tích cho bà nghe. Thời gian đó không nhớ là năm nào nhưng dấu ấn trong em không bào giờ quên là chương tŕnh ca cổ trông radio thường phát bài "Hứa Hôn", "Chiếc nón bài thơ". Lúc ấy, tuy tuổi c̣n nhỏ, hễ mỗi khi nghe "Tuyệt t́nh ca", "Cho trọn cuộc t́nh", "Mùa thu lá bay"... th́ tâm hồn em xúc động đến lệ rơi :
"Con xin dập đầu nhaän bao lầm lỡ, khi tỉnh cơn mê thấy ḷng năo nề.... Đêm đêm nguyện cầu xin với trời cao/Cầu cho ba má sống đời với con".
Hay là:
"Trời bất công riêng ta, sao ta quá yêu người..."v.v...
Không hiểu sao người nghệ sĩ ấy, giọng ca ấy cứ luôn ngự trị trong em đến tận bây giờ. Em nghĩ, ta có mặt ở trên đời là do nhân duyên và phước đức, bên cạnh việc người này có cảm t́nh và say mê người kia hoặc không thích người nọ đều do duyên phước. Theo thời gian hơn 40 năm, tiếng hát ấy, khúc ca ấy không có ǵ thay đổi và cũng chẳng có bản sao nào kế thừa. Với "Nạn con rơi", "T́nh người phu xe" cho tới "Giọt lệ cung phi", "Món quà Giáng Sinh"...Không biết là tác giả kịch bản chọn cô hay là cô chọn kịch bản? Đến sau này từ những "Đời cô Lựu", "Kiều Nguyệt Nga" rồi đến "Nguyệt Khuyết", "Tóc mai sợi vắn", "Dạ Hương" có thể khẳng định "Kịch bản nào có sự góp mặt của cô đều mang giá trị sâu sắc". Sâu sắc ở nội dung lẫn h́nh thức nghệ thuật ( nghệ thuật ca và diễn). Trong đời người nghệ sĩ khi diễn trên sân khấu, t́m bạn diễn ăn ư để tạo thành một "liên danh" rất khó, nhưng riêng cô có tới mấy "liên danh" như GSTS Trần Văn Khê phát biểu trong chương tŕnh Tự t́nh Quê Hương. Cô diễn với chú Hùng Cường tạo nên hiện tượng "cặp sóng thần" (chỉ được nghe qua cassette), chú Thành Được, Thanh Sang, Minh Phụng, Diệp Lang...Thanh âm của cô kết hợp với lối diễn dịu dàng, năng nổ. Dịu dàng tựa như vẻ đẹp của đại dương xanh mát, có cương trong nhu, cứng rắn mà linh động. C̣n năng nổ th́ có vẻ đẹp hoang dă như núi rừng đại ngàn. Cả hai tính chất này đều có sức quyến rũ làm mê say ḷng người v́ người phụ nữ không dịu dàng, uyển chuyển th́ càng không phải là một phụ nữ đẹp. Đối với em, cô là người phụ nữ mạnh mẽ, thành đạt và là một "nghệ sĩ quyến rũ nhất" bởi cô luôn xuất hiện tạo ra những tia chớp sáng tạo, có những quy tắc hành động riêng rất chặt chẽ. Một trong số đó là không ngừng suy nghĩ, luôn bổ sung những kinh nghiệm thực tế mới, đặt ra cho ḿnh những đ̣i hỏi ngày càng cao hơn . Con đường quanh co lắm ngă rẻ nhưng cô luôn giữ được sự chân thật, niềm tin và ḷng trung thành với mục tiêu ḿnh đă xác định. Cô có một thứ sức mạnh đặc biệt luôn giành được sự ngưỡng mộ và t́nh yêu của mọi người.
Thật đau xót với lời tâm sự của cô:"...cứ sau mỗi lần chuyển thể một đại tạng kinh hay viết một vở tuồng, tóc tôi lại bạc trắng". Như em chẳng hạn, muốn viết bài gởi đến báo SK bày tỏ về nghệ sĩ bấy lâu luôn thương tưởng. Nói th́ dễ chứ không đơn giản. Suy nghĩ viết sao cho logic, diễn đạt sao cho hết nội tâm của ḿnh... đă là rất khó, huống chi là một đại tạng kinh. Biết rằng đời người ai cũng phải đi trên con đường "sinh, lăo, bệnh, tử" nhưng khi nghe cô nói "... để sau này chị chết em sẽ là chứng nhân cho chị nghen" (trong bài "Bạch Tuyết: vẫn hát lời t́nh yêu") hay là "phần tôi, tôi cố gắng cặm cụi làm việc như con ong, cái kiến với tâm nguyện trả ơn cuộc sống và đợi chờ ngày ra đi của ḿnh..." (trong "NSUT Bạch Tuyết: Tôi hạnh phúc với những ǵ ḿnh đă và đang có..." Quy luật của muôn đời là thế, vậy mà đọc những lời ấy em rất sợ v́ cô đă gieo vào trong em ḷng thương mến sau đậm. Ước mong sao thời gian trôi chậm lại để cô trẻ và khỏe măi.
Nguyễn Thu Hà
Trích báo Sân Khấu 919
11/2008
|